• Admin

LỜI HỨA CỦA MỘT TỶ PHÚ

Đã cập nhật: 12 thg 9

Tôn Cao Thiên

09/06/2022


Trong quyển Rèn Nghị Lực của tác giả Nguyễn Hiến Lê, ông có kể một câu chuyện thật ý nghĩa mà tôi xin được diễn ý như sau: Một ngày nọ, có một người tỷ phú mặc một chiếc áo lông thật đắt tiền đi bộ trên một con phố của thành phố New York trong một mùa đông giá tuyết. Trung lúc đi ngan qua một trạm xe bus, người tỷ phú đó động lòng thương xót khi nhìn thấy một người vô gia cư đã ngoài 60 tuổi đang ngồi chống lại cái lạnh với một chiếc áo sơ-mi đã cũ rách. Người tỷ phú dừng lại, và hỏi: Làm sao anh có thể chống lại cái lạnh dưới 0 độ như thế này mà không có một chiếu áo khoác nào? Người vô gia cư trả lời: Tôi đã quen với việc chống lại cái lạnh rồi thưa ông! Người tỷ phú suy nghĩ, ở nhà ông có rất nhiều áo khoác cũ; vì thế, người tỷ phú đã nói: Ông cứ nán lại đây, khi về đến nhà thì tôi sẽ trở lại và mang cho ông những chiếc áo khoác cũ của tôi. Người vô gia cư trả lời: Rất ảm ơn lòng tốt của ông, cùng với ánh mắt đầy hy vọng.

Khi về đến nhà, mọi người thân đang chờ đợi trước một bữa tối thật sang trọng và đầm ấm. Không khí gia đình và mùi thơm của các thức ăn đã đưa người tỷ phú vào bàn ăn mà quên mất lời hứa trước đó với người vô gia cư tại trạm xe bus. Đến sáng hôm sau thì người tỷ phú mới nhớ lại lời hứa của mình cũng người vô gia cư; ông vội chạy vào tủ áo của mình và lấy đại 2 cái áo khoác cũ, cùng với lòng thành, ông quyết định chính tay mình trao tặng 2 cái áo khoác đó cho người vô gia cư kia. Khi đến nơi hẹn của ngày hôm trước, người tỷ phú rất mừng vì thấy người vô gia cư vẫn còn nằm đó. Nhưng khi tiến đến gần thì người tỷ phú mới phát hiện ra rằng, người vô gia cư đã chết vì lạnh mà trong tay thì đang cầm một mảnh giấy. Người tỷ phú đưa tay rút tấm giấy trong tay người vô gia cư và đọc, “người bạn qua đường thân mến! Bởi vì tin vào lời hứa của ông sẽ cho tôi một chiếc áo khoác, và từ giờ phút đó tôi đã đánh mất đi nghị lực để chống lại cái lạnh như tôi đã làm trước đó. Cho đến khi tôi viết những dòng chữ này thì…!”

Tờ giấy rơi khỏi tay người tỷ phú một cách không ý thức, cũng như những giọt nước mắt lần đầu tiên rơi xuống từ đôi mắt của người tỷ phú.

Bài học: Chúng ta phải thừa nhận rằng, trong cuộc đời này có rất nhiều người với lòng tốt họ đã cứu giúp rất nhiều người là đồng bào, đồng loại của mình. Tuy nhiên, cũng không biết bao nhiêu người không bao giờ muốn chia sẻ những gì mình có cho những người cùng-khốn. Tệ hại hơn, cũng có rất nhiều người chỉ biết giúp những người khác bằng những lời nói suông. Hay nói cách khác là có rất nhiều lần, nhiều người đã không giữ trọn lời hứa của mình. Là một con cái Chúa, chúng ta phải là những người biết giữ trọn lời hứa của mình dù đó là một lời hứa gì và với bất cứ ai.

Ngược lại, chúng ta cũng không nên quá tin hay lệ thuộc vào lời hứa của con người mà đánh mất khả năng tự lập của chính mình. Bởi vì, một khi chúng ta dựa vào một lời hứa, và nghĩ rằng đó là giải pháp cho nan đề của mình đang đối diện thì đó chính là lúc chúng ta sẽ đánh mất khả năng tự bảo vệ mình và ý chí chiến đấu cho sự sống còn của mình. Hay nói một cách khác, chúng ta phải biết dựa vào chính sức lực và khả năng mà Chúa đã ban cho mỗi người để tự giải quyết những nan đề của chính chúng ta. Bởi vì, con người luôn bất toàn, nhưng Chúa thì toàn năng và luôn thành tín; chúng ta hãy đặt lòng tin và trông cậy nơi Ngài thì chúng ta sẽ được thêm sức mạnh và sẽ không bao giờ thất vọng.

Người thiếu thốn sẽ không bị bỏ quên luôn luôn, Và kẻ khốn cùng chẳng thất vọng mãi mãi. (Thi Thiên 9:18)



31 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Tôn Cao Thiên 09/15/2022 Theo trang outreach.com/Ashley-Smith: Vào ngày 11/03/2005, Brian Gene Nichols bị ra trước tòa tại Quận Fulton, thành phố Atlanta, bang Georgia về tội hảm hiếp và giết người. T

Tôn Cao Thiên 09/15/2022 Trong quyển sách Trí Tuệ Người Do-thái của tác giả Eran Katz, ông có kể một câu chuyện rất ý nghĩa mà tôi xin diễn ý như sau: Hôm ấy là một buổi sáng mùa đông tại thành phố Se

Tôn Cao Thiên 09/12/2022 Trong quyển sách Trí Tuệ Người Do-thái của tác giả Eran Katz, ông có kể một câu chuyện rất ý nghĩa mà tôi xin diễn ý như sau: Trong những năm từ 1848-1855 đó là một thời gian